賀新郎二十首 其八

清代 李慈銘
一紙從頭讀。正燈前、東風猛撼,狂花盈屋。差喜故人猶健在,留得空山歌哭。 還苦耐、吟詩窮獨。覆卵傾巢都不計,只虛名、抵死爭殘局。 期老享,文章福。 城南當日同追逐,最難忘、徐公風貌,魯生高躅。嚼舌堂堂傳罵賊,恨血千秋埋綠。 更慘絕、橫流湛族。憔悴儒冠差不負,問斯人、九地誰能贖。 還忍聽,山陽曲。
zhǐ cóng tóu zhèng dēng qián dōng fēng měng hàn kuáng huā   yíng chà rén yóu jiàn zài liú kòng   shān        
hái nài yín shī qióng luǎn qīng cháo dōu zhǐ   míng zhēng cán        
lǎo xiǎng   wén zhāng  
chéng nán dāng tóng zhuī zhú   zuì nán wàng gōng fēng mào   shēng gāo zhú jiáo shé táng táng chuán zéi hèn xuè   qiān qiū mái      
gèng cǎn jué héng liú zhàn qiáo cuì guān chà wèn   rén jiǔ shuí néng shú        
hái rěn tīng   shān yáng