賀新郎 冬夜不寐寫懷用稼軒同父倡和韻

清代 陳維崧
已矣何須說。笑樂安、彥升兒子,寒天衣葛。百結千絲穿已破,磨盡炎風臘雪。 看種種、是余之發。半世琵琶知者少,枉教人、斜抱胸前月。 羞再挾,王門瑟。 黃皮褲褶軍裝別。出蕭關、邊笳夜起,黃雲四合。直向李陵台畔望,多少如霜戰骨。 隴頭水、助人愁絕。此意盡豪那易遂,學龍吟、屈煞床頭鐵。 風正吼,燭花裂。
shuō xiào ān yàn shēng ér zi hán tiān   bǎi jié qiān chuān 穿 jǐn yán   fēng xuě        
kàn zhǒng zhǒng shì zhī bàn shì pa zhī zhě shǎo wǎng jiào   rén xié bào xiōng qián yuè        
xiū zài xié   wáng mén  
huáng zhě jūn zhuāng bié chū xiāo guān biān jiā huáng yún   zhí xiàng líng tái pàn wàng duō shǎo   shuāng zhàn        
lǒng tóu shuǐ zhù rén chóu jué jǐn háo suì xué lóng   yín shā chuáng tóu tiě        
fēng zhèng hǒu   zhú huā liè