賀新郎 登南嶽寺大悲閣

清代 陳維崧
峭閣騰危鶻。映新晴、亂崖沓嶂,龍湫獸窟。竹粉松脂空翠極,狼藉山廚僧缽。 分一半、綠人毛髮。倒灌寺門香雪海,又岩梅、萬樹參差發。 微笑處,忘言說。 鼪鼯悲嘯春禽聒。更林間、泉鳴谷響,慘悽神骨。今不來遊春漸老,孤負浮生作達。 且放眼、人間寥闊。閣背一拳看愈好,蘚痕皴、嵌就玲瓏月。 依稀是,袁家渴。
qiào téng wēi yìng xīn qíng luàn zhàng lóng jiǎo   shòu zhú fěn sōng zhī kōng cuì láng shān   chú sēng        
fēn bàn rén máo dào guàn mén xiāng xuě hǎi yòu yán   méi wàn shù cēn        
wēi xiào chù   wàng yán shuō  
shēng bēi xiào chūn qín guā gèng lín jiān quán míng xiǎng cǎn   shén jīn lái yóu chūn jiàn lǎo   shēng zuò        
qiě fàng yǎn rén jiān liáo kuò bèi quán kàn hǎo xiǎn hén   cūn qiàn jiù líng lóng yuè        
shì   yuán jiā