賀新郎 次肖韻以相解

近現代 盧青山
萬里成蕭寂。把淒涼、人間百感,付他蒲荻。只喚長風攜黑雨,作就一天訇滴。 滴不盡、秋心一粒。兀骨芒神狂坐夜,要黃花滿眼詩滿壁。 要醉後,扶天立。 肖生哀索摧魂急。斗飛來、冷墳螢影,古叢蛩跡。處我心懷冰里炭,灑我淚痕天極。 問何苦、縈縈尋覓?覓得平和尚自可,竟輕挑輒作孤猿泣。 換與子,催花笛。
wàn chéng xiāo liáng rén jiān bǎi gǎn   zhǐ huàn cháng fēng xié hēi   zuò jiù tiān hōng
jìn qiū xīn máng shén kuáng zuò   yào huáng huā mǎn 滿 yǎn shī mǎn 滿
yào zuì hòu   tiān
xiào shēng āi suǒ cuī hún dòu fēi lái lěng fén yíng yǐng   cóng qióng chù xīn huái bīng tàn   lèi hén tiān
wèn yíng yíng xún   píng shàng   jìng qīng tiāo zhé zuò yuán
huàn zi   cuī huā