賀新郎 闡釋夜雨感懷和尤悔庵原韻

清代 陳維崧
驀又簾纖矣。想天邊、也應長恨,淚如鉛水。牆角野花無賴極,細算今朝開幾。 攀摘罷、定然流涕。擬到橋頭尋日者,問半生、骨肉何如此。 行人少,天新雨。 颼飀況是秋盈耳。意家園、黔婁有婦,宛然鄉里。颯颯西風吹去了,留贈黃金鈿子。 難怪我、桐枯心死。冷雨茜裙都染血,忍相拚、送入秋墳里。 憑恨曲,喚他起。
yòu lián xiān xiǎng tiān biān yīng cháng hèn lèi   qiān shuǐ qiáng jiǎo huā lài suàn jīn   zhāo kāi        
pān zhāi dìng rán liú dào qiáo tóu xún zhě wèn bàn   shēng ròu        
xíng rén shǎo   tiān xīn  
sōu liú kuàng shì qiū yíng ěr jiā yuán qián lóu yǒu wǎn rán   xiāng fēng chuī 西 le liú zèng huáng   jīn diàn zi        
nán guài tóng xīn lěng qiàn qún dōu rǎn xuè rěn xiāng   pàn sòng qiū fén        
píng hèn   huàn