賀新郎·草色庭前綠

宋代 趙以夫
草色庭前綠。掩重門、國香伴我,畫簾幽獨。無奈薰風吹綠綺,閒理離騷舊曲。覺鼻觀、微聞清馥。可是花神嫌冷淡,碧叢中、炯炯駢雙玉。相對久,各歡足。冰姿帶露如新沐。想當年、夷齊二子,獨清孤竹。千古英雄塵土盡,凜凜西山雲木。總付與、一尊醽醁。學得漢宮嬌姊妹,便承恩、貯向黃金屋。終不似,在空谷。
cǎo tíng qián yǎn chóng mén guó xiāng bàn   huà lián yōu nài xūn fēng chuī   xián sāo jiù jué guān wēi wén qīng shì huā shén xián lěng dàn   cóng zhōng jiǒng jiǒng pián shuāng xiāng duì jiǔ   huān bīng 姿 dài xīn xiǎng dāng nián èr zi   qīng zhú qiān yīng xióng chén jǐn   lǐn lǐn 西 shān yún zǒng zūn líng xué hàn gōng jiāo mèi   biàn 便 chéng ēn zhù xiàng huáng jīn zhōng shì   zài kōng