賀新郎

近現代 王國維
月落飛烏鵲。更聲聲、暗催殘歲,城頭寒柝。曾記年時遊冶處,偏反一欄紅藥。 和士女、盈盈歡謔。眼底春光何處也?只極度天野,燒明山郭,側身望,天地窄。 遣愁何計頻商略。恨今宵、書城空擁,愁城難落。陋室風多青燈灺,中有千秋魂魄。 似訴盡、人間紛濁。七尺微軀百年里,那能消、今古閒哀樂。 與蝴蝶,遽然覺。
yuè luò fēi què gèng shēng shēng àn cuī cán suì   chéng tóu hán tuò céng nián shí yóu chù   piān fǎn lán hóng yào
shì yíng yíng huān xuè yǎn chūn guāng chǔ   zhǐ tiān   shāo míng shān guō   shēn wàng   tiān zhǎi
qiǎn chóu pín shāng lüè hèn jīn xiāo shū chéng kōng yōng   chóu chéng nán luò lòu shì fēng duō qīng dēng xiè   zhōng yǒu qiān qiū hún
shì jǐn rén jiān fēn zhuó chǐ wēi bǎi nián   néng xiāo jīn xián āi yuè
dié   rán jué