賀新郎

宋代 劉勛
醉里江南路。問梅花、經年冷落,幾番煙雨。玉骨冰肌終是別,猶帶孤山瑞露。想蘊藉、和羹風度。萬紫千紅嫌妒早,羨仙標、豈比人間侶。聊玩弄,六花舞。 雲寒木落山城暮。忽飄來、暗香萬斛,春浮江浦。茅舍竹籬詞客老,擬傍東風千樹。看好月、亭亭當午。流水村中清淺處,稱橫斜疏影相容與。時索笑,想應許。
zuì jiāng nán wèn méi huā jīng nián lěng luò   fān yān bīng zhōng shì bié   yóu dài shān ruì xiǎng yùn jiè gēng fēng wàn qiān hóng xián zǎo   xiàn xiān biāo rén jiān liáo wán nòng   liù huā
yún hán luò shān chéng piāo lái àn xiāng wàn   chūn jiāng máo shè zhú lǎo   bàng dōng fēng qiān shù kàn hǎo yuè tíng tíng dāng liú shuǐ cūn zhōng qīng qiǎn chù   chēng héng xié shū yǐng xiāng róng shí suǒ xiào   xiǎng yīng