賀新郎

宋代 洪咨夔
誰識昂昂鶴。且隨緣、剩水殘山,東村西落。世事幾番新局面,看底卻高三著。況轉首、西山日薄。雪意壓檐梅索笑,任柄長、柄短鄰家杓。_小瓮,動孤酌。 見花憶得年時昨。正微醺、獨步黃昏,被花迷卻。冷月吹香春弄影,麼鳳梢頭先覺。恍夢斷、羅浮山腳。欲寄心期無驛使,想凌寒、不奈腰肢約。空憑暖,畫欄角。
shuí shí áng áng qiě suí yuán shèng shuǐ cán shān   dōng cūn 西 luò shì shì fān xīn miàn   kàn què gāo sān zhù kuàng zhuǎn shǒu 西 shān xuě yán méi suǒ xiào   rèn bǐng zhǎng bǐng duǎn lín jiā biāo 。_   _ xiǎo wèng   dòng zhuó
jiàn huā de nián shí zuó zhèng wēi xūn huáng hūn   bèi huā què lěng yuè chuī xiāng chūn nòng yǐng   me fèng shāo tóu xiān jué huǎng mèng duàn luó shān jiǎo xīn shǐ 使   xiǎng líng hán nài yāo zhī yuē kōng píng nuǎn   huà lán jiǎo