和邢子友

宋代 胡寅
可憐牒訟汩華年,賴有神交肯惠然。萬石同登高柳外,一尊相屬晚花前。 浮雲空解遮人境,止水何曾染世緣。安得小舟銜尾去,風檣激箭不須鞭。
lián dié sòng huá nián   lài yǒu shén jiāo kěn huì rán wàn dàn tóng dēng gāo liǔ wài   zūn xiāng zhǔ wǎn huā qián    
yún kōng jiě zhē rén jìng   zhǐ shuǐ zēng rǎn shì yuán ān xiǎo zhōu xián wěi fēng   qiáng jiàn biān