和謝師厚鴇詩

宋代 劉攽
君為田鴇吟,哀彼田鴇艱。無舌以自鳴,銜恨安所宣。 我徵古人詩,得之唐國篇。苞栩何足哀,悲在不得言。 君看鶗鴂鳴,眾芳為不蕃。黔雷詎有知,奮此亦已偏。 萬生詎可窮,孰能厭多聞。頗識鳥獸名,從子求諸田。
jūn wèi tián bǎo yín   āi tián bǎo jiān shé míng xián   hèn ān suǒ xuān    
zhēng rén shī   zhī táng guó piān bāo āi bēi   zài de yán    
jūn kàn jué míng   zhòng fāng wèi fān qián léi yǒu zhī fèn   piān    
wàn shēng qióng   shú néng yàn duō wén shí niǎo shòu míng cóng   qiú zhū tián