和校官韻

宋代 韓淲
登山臨水本何為,又近橙黃橘綠時。固是秋來多興爾,豈非月上一中之。 臥碑野處台前字,斷壁山民閣上詩。今古風流要人物,可容吟嘯不伸眉。
dēng shān lín shuǐ běn wéi   yòu jìn chéng huáng shí shì qiū lái duō xīng ěr   fēi yuè shàng zhōng zhī    
bēi chǔ tái qián   duàn shān mín shàng shī jīn fēng liú yào rén   róng yín xiào shēn méi