和蕭伯和韻
桃李何忙開又零,老懷易感掃還生。略無花片經人眼,誰道春風不世情。
睡去恐遭詩作祟,愁來當遣酒行成。子能覓句庸非樂,未必胸中有不平。
táo
桃
lǐ
李
hé
何
máng
忙
kāi
開
yòu
又
líng
零
,
lǎo
老
huái
懷
yì
易
gǎn
感
sǎo
掃
hái
還
shēng
生
lüè
。
wú
略
huā
無
piàn
花
jīng
片
rén
經
yǎn
人
shuí
眼
,
dào
誰
chūn
道
fēng
春
bu
風
shi
不
qíng
世
情
。
shuì
睡
qù
去
kǒng
恐
zāo
遭
shī
詩
zuò
作
suì
祟
,
chóu
愁
lái
來
dāng
當
qiǎn
遣
jiǔ
酒
xíng
行
chéng
成
zi
。
néng
子
mì
能
jù
覓
yōng
句
fēi
庸
lè
非
wèi
樂
,
bì
未
xiōng
必
zhōng
胸
yǒu
中
bù
有
píng
不
平
。