和鮮于子駿益昌官舍八詠 閒燕亭

宋代 蘇轍
登山稍已高,曠望良亦遠。 危亭在山腹,物景行自變。 諸峰宿露收,草木朝陽絢。 盎盎雲出山,溜溜泉垂坂。 徐行得佳處,永日遂忘返。 此樂只自知,傍人任嫌懶。
dēng shān shāo gāo   kuàng wàng liáng yuǎn  
wēi tíng zài shān   jǐng xíng biàn  
zhū fēng 宿 shōu   cǎo zhāo yáng xuàn  
àng àng yún chū shān   liū liū quán chuí bǎn  
xíng jiā chǔ   yǒng suì wàng fǎn  
zhī zhī   bàng rén rèn xián lǎn