和鮮于子駿益昌官舍八詠 山齋

宋代 蘇轍
平地厭喧囂,虛齋上山足。 蕭條遠城市,坡陁富林麓。 簡書日填委,杖屨每幽獨。 豈無山中士,高臥白茅屋。 逢人默無語,長嘯響崖谷。 此室庶可招,夜月相従宿。
píng yàn xuān xiāo   zhāi shàng shān  
xiāo tiáo yuǎn chéng shì   tuó lín  
jiǎn shū tián wěi   zhàng měi yōu  
shān zhōng shì   gāo bái máo  
féng rén   cháng xiào xiǎng  
shì shù zhāo   yuè xiàng cóng 宿