和顯道借韻書懷

宋代 歐陽澈
投老歸休六逸溪,杳無闒茸敢敲扉。紅藤舊策扶危杖,白薴新裁養素衣。 落紙詩才增綺麗,揮犀禪語愈玄微。無心深得煙霞趣,冷笑人間萬種非。
tóu lǎo guī xiū liù   yǎo róng gǎn qiāo fēi hóng téng jiù wēi zhàng bái   níng xīn cái yǎng    
luò zhǐ shī cái zēng   huī chán xuán wēi xīn shēn yān xiá lěng   xiào rén jiān wàn zhǒng fēi