和吳子華侍郎令狐昭化舍人嘆白菊衰謝之絕次用本韻

唐代 韓偓
正憐香雪披千片,忽訝殘霞覆一叢。 還似妖姬長年後,酒酣雙臉卻微紅。
zhèng lián xiāng xuě qiān piàn   cán xiá cóng
hái shì yāo cháng nián hòu   jiǔ hān shuāng liǎn què wēi hóng