和吳沖卿學士石屏

宋代 梅堯臣
吳夫,佩銀龜。 乘天馬,索怪奇。 忽得虢略一片石,其中白色圓如規。 又有樹與烏,畫手雖妙何能為。 吳乃持問歐陽公,比公曩獲尤可疑。 疑不為辨賦以詩,詩辭粲粲明星垂。 復遣齎來使我和,坐上鉅公傍睨之。 范侯實有楊雄學,咸雲此理難究推。 我歸滌慮反覆思,義雖不經聊解頤。 月與太陽合朔時,陽烏飛上桂樹枝。 枝上作窠生群兒,人不知天公。 天公欲俾世間見,影著石面如黏黐。 烏既不得去,月亦不可移。 留為千古作好玩,慎勿傾仆同玉碑。
  pèi yín guī
chéng tiān   suǒ guài
guó lüè piàn shí   zhōng bái yuán guī
yòu yǒu shù   huà shǒu suī miào néng wéi
nǎi chí wèn ōu yáng gōng   gōng nǎng huò yóu
wéi biàn shī   shī càn càn míng xīng chuí
qiǎn lái shǐ 使   zuò shàng gōng bàng zhī
fàn hóu shí yǒu yáng xióng xué   xián yún nán jiū tuī
guī fǎn   suī jīng liáo jiě
yuè tài yang shuò shí   yáng fēi shàng guì shù zhī
zhī shàng zuò shēng qún ér   rén zhī tiān gōng
tiān gōng shì jiān jiàn   yǐng zhù shí miàn nián chī
  yuè
liú wèi qiān zuò hǎo wán   shèn qīng tóng bēi