和我年三首

唐代 白居易
我年五十七,榮名得幾許。 甲乙三道科,蘇杭兩州主。 才能本淺薄,心力虛勞苦。 可能隨眾人,終老於塵土? 我年五十七,歸去誠已遲。 歷官十五政,數若珠累累。 野苹始賓薦,場苗初縶維。 因讀管蕭書,竊慕大有為。 及遭榮遇來,乃覺才力羸。 黃紙詔頻草,朱輪車載脂。 妻孥及僕使,皆免寒與飢。 省躬私自愧,知我者微之。 永懷山陰守,未遂嵩陽期。 如何坐留滯,頭白江之湄? 我年五十七,榮名得非少。 報國竟何如,謀身猶未了。 昔嘗速官謗,恩大而懲小。 一黜鶴辭軒,七年魚在沼。 將枯鱗再躍,經鎩翮重矯。 白日上昭昭,青雲高渺渺。 平生頗同病,老大相宜曉。 紫綬足可榮,白頭不為夭。 夙懷慕箕潁,晚節期松筱。 何當闕下來,同拜陳情表。
nián shí   róng míng
jiǎ sān dào   háng liǎng zhōu zhǔ
cái néng běn qiǎn   xīn láo
néng suí zhòng rén   zhōng lǎo chén  
nián shí   guī chéng chí
guān shí zhèng   shù ruò zhū lěi lěi
píng shǐ bīn jiàn   chǎng miáo chū zhí wéi
yīn guǎn xiāo shū   qiè yǒu wéi
zāo róng lái   nǎi jué cái léi
huáng zhǐ zhào pín cǎo   zhū lún chē zǎi zhī
shǐ 使   jiē miǎn hán
shěng gōng kuì   zhī zhě wēi zhī
yǒng huái shān yīn shǒu   wèi suì sōng yáng
zuò liú zhì   tóu bái jiāng zhī méi  
nián shí   róng míng de fēi shǎo
bào guó jìng   móu shēn yóu wèi liǎo
cháng guān bàng   ēn ér chéng xiǎo
chù xuān   nián zài zhǎo
jiāng lín zài yuè   jīng shā zhòng jiǎo
bái shàng zhāo zhāo   qīng yún gāo miǎo miǎo
píng shēng tóng bìng   lǎo xiāng xiǎo
shòu róng   bái tóu wéi yāo
huái yǐng   wǎn jié sōng xiǎo
dāng quē xià lai   tóng bài chén qíng biǎo