和穩上座

宋代 曹勛
與公緇素兩無成,世路低回窘墨繩。 弱羽機繒懷畏避,孤根霜雪厭侵凌。 未須神秀終齊雪,好囑維摩且判憑。 喜讀師詩破塵坌,了如松雪拂人膺。
gōng liǎng chéng   shì huí jiǒng shéng
ruò zēng huái wèi   gēn shuāng xuě yàn qīn líng
wèi shén xiù zhōng xuě   hǎo zhǔ wéi qiě pàn píng
shī shī chén bèn   liǎo sōng xuě rén yīng