和溫其對月之什

宋代 劉子翬
意根如亂苗,已薙仍復生。 讀君對月吟,知君懷未平。 懷淒有豐恨,吟苦無和聲。 雄豪睨一世,失路鴻毛輕。 所以達觀士,榮枯兩忘情。 蒼蒼古松林,下有寒泉清。 醉倒石上眠,山禽喚人耕。
gēn luàn miáo   réng shēng  
jūn duì yuè yín   zhī jūn huái wèi píng  
huái yǒu fēng hèn   yín shēng  
xióng háo shì   shī hóng máo qīng  
suǒ guān shì   róng liǎng wàng qíng  
cāng cāng sōng lín   xià yǒu hán quán qīng  
zuì dào shí shàng mián   shān qín huàn rén gēng