和文丞相六歌 其五

宋代 鄭思肖
我所思兮文丞相,英風凜凜照穹壤。失身匍匐草莽間,屢迫以死彌忠壯。 虛空可變心不變,吐語鏗然金石響。想公骨朽化為土,生樹開花亦南向。 嗚呼五歌兮並悽愴,望公不見愁泱漭。
suǒ wén chéng xiàng   yīng fēng lǐn lǐn zhào qióng rǎng shī shēn cǎo mǎng jiān   zhōng zhuàng
kōng biàn xīn biàn   kēng rán jīn shí xiǎng xiǎng gōng xiǔ huà wèi   shēng shù kāi huā nán xiàng
bìng chuàng   wàng gōng jiàn chóu yāng mǎng