和微之詩二十三首。和三月三十日四十韻

唐代 白居易
送春君何在,君在山陰署。憶我蘇杭時,春遊亦多處。 為君歌往事,豈敢辭勞慮。莫怪言語狂,須知酬答遽。 江南臘月半,水凍凝如瘀。寒景尚蒼茫,和風已吹噓。 女牆城似灶,雁齒橋如鋸。魚尾上奫淪,草芽生沮洳。 律遲太簇管,日緩羲和馭。布澤木龍催,迎春土牛助。 雨師習習灑,雲將飄飄翥。四野萬里晴,千山一時曙。 杭土麗且康,蘇民富而庶。善惡有懲勸,剛柔無吐茹。 兩衙少辭牒,四境稀書疏。俗以勞倈安,政因閒暇著。 仙亭日登眺,虎丘時游豫。尋幽駐旌軒,選勝回賓御。 舟移溪鳥避,樂作林猿覷。池古莫耶沉,石奇羅剎踞。 水苗泥易耨,畬粟灰難鋤。紫蕨抽出畦,白蓮埋在淤。 萎花紅帶黯,濕葉黃含菸。鏡動波颭菱,雪迴風旋絮。 手經攀桂馥,齒為嘗梅楚。坐並船腳欹,行多馬蹄跙. 聖賢清濁醉,水陸鮮肥飫。魚鱠芥醬調,水葵鹽豉絮。 雖微五袴詠,倖免兆人詛。但令樂不荒,何必游無倨。 吳苑仆尋罷,越城公尚據。舊遊幾客存,新宴誰人與。 莫空文舉酒,強下何曾箸。江上易優遊,城中多毀譽。 分應當自盡,事勿求人恕。我既無子孫,君仍畢婚娶。 久為雲雨別,終擬江湖去。范蠡有扁舟,陶潛有籃輿。 兩心苦相憶,兩口遙相語。最恨七年春,春來各一處。
sòng chūn jūn zài   jūn zài shān yīn shǔ háng shí   chūn yóu duō chù
wèi jūn wǎng shì   gǎn láo guài yán kuáng   zhī chóu
jiāng nán yuè bàn   shuǐ dòng níng hán jǐng shàng cāng máng   fēng chuī
qiáng chéng shì zào   yàn chǐ qiáo wěi shàng yūn lún   cǎo shēng
chí tài guǎn   huǎn lóng cuī   yíng chūn niú zhù
shī   yún jiāng piāo piāo zhù wàn qíng   qiān shān shí shǔ
háng qiě kāng   mín ér shù shàn è yǒu chéng quàn   gāng róu
liǎng shǎo dié   jìng shū shū láo lái ān   zhèng yīn xián xiá zhù
xiān tíng dēng tiào   qiū shí yóu xún yōu zhù jīng xuān   xuǎn shèng huí bīn
zhōu niǎo   zuò lín yuán chí chén   shí luó chà
shuǐ miáo nòu   shē huī nán chú jué chōu chū   bái lián mái zài
wēi huā hóng dài àn   shī huáng hán yān jìng dòng zhǎn líng   xuě huí fēng xuán
shǒu jīng pān guì   chǐ wèi cháng méi chǔ zuò bìng chuán jiǎo   xíng duō   .
shèng xián qīng zhuó zuì   shuǐ xiān féi kuài jiè jiàng diào 調   shuǐ kuí yán chǐ
suī wēi yǒng   xìng miǎn zhào rén dàn lìng huāng   yóu
yuàn xún   yuè chéng gōng shàng jiù yóu cún   xīn yàn shuí rén
kōng wén jiǔ   qiáng xià zēng zhù jiāng shàng yōu yóu   chéng zhōng duō huǐ
fēn yīng dāng jìn   shì qiú rén shù sūn   jūn réng hūn
jiǔ wèi yún bié   zhōng jiāng fàn yǒu piān zhōu   táo qián yǒu lán 輿
liǎng xīn xiāng   liǎng kǒu yáo xiāng zuì hèn nián chūn   chūn lái chù