和微之詩二十三首。和李勢女

唐代 白居易
減一分太短,增一分太長。不朱面若花,不粉肌如霜。 色為天下艷,心乃女中郎。自言重不幸,家破身未亡。 人各有一死,此死職所當。忍將先人體,與主為疣瘡。 妾死主意快,從此兩無妨。願信赤心語,速即白刃光。 南郡忽感激,卻立舍鋒鋩。撫背稱阿姉,歸我如歸鄉。 竟以恩信待,豈止猜妒忘。由來几上肉,不足揮干將。 南郡死已久,骨枯墓蒼蒼。願於墓上頭,立石鐫此章。 勸誡天下婦,不令陰勝陽。
jiǎn fēn tài duǎn   zēng fēn tài zhǎng zhū miàn ruò huā   fěn shuāng
wèi tiān xià yàn   xīn nǎi zhōng láng yán zhòng xìng   jiā shēn wèi wáng
rén yǒu   zhí suǒ dāng rěn jiāng xiān rén   zhǔ wèi yóu chuāng
qiè zhǔ yi kuài   cóng liǎng fáng yuàn xìn chì xīn   bái rèn guāng
nán jùn gǎn   què shě fēng máng bèi chēng ā   guī guī xiāng
jìng ēn xìn dài   zhǐ cāi wàng yóu lái shàng ròu   huī gàn jiàng
nán jùn jiǔ   cāng cāng yuàn shàng tou   shí juān zhāng
quàn jiè tiān xià   lìng yīn shèng yáng