和魏午莊方伯博格達山原韻四首 其四
步遍岩巒憩小亭,藤蘿如戶石如屏。林泉幽僻人稀到,殿宇尊嚴佛自靈。
吟罷煙霞攜滿袖,笑驚蒼翠落空庭。詩情更在青山外,南去征鴻望渺冥。
bù
步
biàn
遍
yán
岩
luán
巒
qì
憩
xiǎo
小
tíng
亭
,
téng
藤
luó
蘿
rú
如
hù
戶
shí
石
rú
如
píng
屏
lín
。
quán
林
yōu
泉
pì
幽
rén
僻
xī
人
dào
稀
diàn
到
,
yǔ
殿
zūn
宇
yán
尊
fú
嚴
zì
佛
líng
自
靈
。
yín
吟
bà
罷
yān
煙
xiá
霞
xié
攜
mǎn
滿
xiù
袖
,
xiào
笑
jīng
驚
cāng
蒼
cuì
翠
luò
落
kōng
空
tíng
庭
shī
。
qíng
詩
gèng
情
zài
更
qīng
在
shān
青
wài
山
nán
外
,
qù
南
zhēng
去
hóng
征
wàng
鴻
miǎo
望
míng
渺
冥
。