和王忠玉提刑

宋代 秦觀
嵩峰何其高,峰高氣尤清。 念昔秋欲老,從公峰下行。 古木上參天,哀禽報新晴。 修塗雲外轉,槁葉風中零。 曛黑度伊水,眇然古今情。 黎明出龍門,山川莽難名。 信美非吾土,顧瞻懷楚萍。 美人天一方,傷哉誰目成。 黃緩我聊爾,白鷗公勿驚。 糟醨可餔啜,古人忌偏醒。
sōng fēng gāo   fēng gāo yóu qīng
niàn qiū lǎo   cóng gōng fēng xià xíng
shàng cān tiān   āi qín bào xīn qíng
xiū yún wài zhuǎn   gǎo fēng zhōng líng
xūn hēi shuǐ   miǎo rán jīn qíng
míng chū lóng mén   shān chuān mǎng nán míng
xìn měi fēi   zhān huái chǔ píng
měi rén tiān fāng   shāng zāi shuí chéng
huáng huǎn liáo ěr   bái ōu gōng jīng
zāo chuài   rén piān xǐng