和王仲儀二首·凌霄花

宋代 梅堯臣
草木不解行,隨生自有理。 觀此引蔓柔,必憑高樹起。 氣類固未合,縈纏豈由己。 仰見蒼虬枝,上發彤霞蕊。 層霄不易凌,樵斧誰家子。 一日摧作新,此物當共委。
cǎo jiě xíng   suí shēng yǒu  
guān yǐn màn róu   píng gāo shù  
lèi wèi   yíng chán yóu  
yǎng jiàn cāng qiú zhī   shàng tóng xiá ruǐ  
céng xiāo líng   qiáo shuí jiā  
cuī zuò xīn   dāng gòng wěi