和王元駒

宋代 楊萬里
向來淮海說三秦,腳蹈蘇門最絕塵。 莫道江山歇英氣,如今文物有斯人。 黃埃九陌誰知子,青竹千年獨問津。 未得相看已相識,只慚空嘆蜀莊珍。
xiàng lái huái hǎi shuō sān qín   jiǎo dǎo mén zuì jué chén  
dào jiāng shān xiē yīng   jīn wén yǒu rén  
huáng āi jiǔ shéi zhī zi   qīng zhú qiān nián wèn jīn  
wèi xiāng kàn xiāng shí   zhǐ cán kōng tàn shǔ zhuāng zhēn