和王夷仲詠施粥

宋代 吳芾
伊昔豈無旱,赫日流金石。 伊昔豈無水,巨浸連天白。 未若去歲風,飄忽幾終夕。 時方屬新秋,稻子半黃赤。 倏然捲地來,一掃不遺力。 但覺田畝空,不見倉箱積。 余禍及吾民,來春有飢色。 巡門粥妻子,不足充貴糴。 往往成流離,有家歸不得。 我方還里閭,正值此艱厄。 有心懷拯救,不寐欲通昔。 念無捐廩人,此意空憤激。 民飢猶己飢,吾寧忍獨食。 作糜倒瓶粟,恨不及九百。 糾合族與隣,樂從有吾叔。 豈但一時利,永作他年額。 要令里中人,自此長飽德。 雖或有凶年,不復更他適。 鄭罕與宋樂,未足為匹敵。 施厚報必豐,會須看他日。
hàn   liú jīn shí
shuǐ   jìn lián tiān bái
wèi ruò suì fēng   piāo zhōng
shí fāng shǔ xīn qiū   dào zi bàn huáng chì
shū rán juǎn lái   sǎo
dàn jué tián kōng   jiàn cāng xiāng
huò mín   lái chūn yǒu
xún mén zhōu   chōng guì
wǎng wǎng chéng liú   yǒu jiā guī
fāng hái   zhèng zhí jiān è
yǒu xīn huái zhěng jiù   mèi tōng
niàn juān lǐn rén   kōng fèn
mín yóu   níng rěn shí
zuò dào píng   hèn jiǔ bǎi
jiū lín   cóng yǒu shū
dàn shí   yǒng zuò nián é
yào lìng zhōng rén   zhǎng bǎo
suī huò yǒu xiōng nián   gèng shì
zhèng hǎn sòng   wèi wèi
shī hòu bào fēng   huì kàn