和王夷仲雪中見貽

宋代 吳芾
歲晚端居寂寞濱,雪花零亂更愁人。 捲簾已覺青山老,入座仍添白髮新。 寫景自憐佳句少,論交還喜宿心親。 來詩況復清如雪,想見吟成泣鬼神。
suì wǎn duān bīn   xuě huā líng luàn gèng chóu rén
juàn lián jué qīng shān lǎo   zuò réng tiān bái xīn
xiě jǐng lián jiā shǎo   lùn jiāo huán 宿 xīn qīn
lái shī kuàng qīng xuě   xiǎng jiàn yín chéng guǐ shén