和王應夫見貽六首

宋代 曹勛
曉程寒水散城隅,款段徐行得自攄。 天外好山宜日襯,風前老柳半蟲書。 賡詩已玷清新後,扣戶仍煩剝啄初。 忙似老農無住著,看人倉庾亟持鋤。
xiǎo chéng hán shuǐ sàn chéng   kuǎn duàn xíng shū
tiān wài hǎo shān chèn   fēng qián lǎo liǔ bàn chóng shū
gēng shī diàn qīng xīn hòu   kòu réng fán zhuó chū
máng shì lǎo nóng zhù zhù   kàn rén cāng chí chú