和王文州詠雪韻

宋代 王炎
一穗香雲擁博山,毛錐吸盡墨池灣。 詩如驪頷生明月,人似龍媒出帝閒。 灑落高情忘固陋,崢嶸健論起衰孱。 蒼髯半雪吾休矣,卻怕飛騰不可攀。
suì xiāng yún yōng shān   máo zhuī jìn chí wān  
shī hàn shēng míng yuè   rén shì lóng méi chū xián  
luò gāo qíng wàng lòu   zhēng róng jiàn lùn shuāi càn  
cāng rán bàn xuě xiū   què fēi téng pān