和王司法雨中二首

宋代 楊萬里
絕憐法曹三尺啄,不辯太倉五升米。 胡奴走送今寂然,公路如何令至此。 春花秋月千首詩,一字不曾堪療飢。 黃獨已空鑱底用,玉徽凍脫琴為灰。 窮鬼偏隨天下士,再結柳車君但試。 不應滿腹貯六奇,豈有逐貧無一計。 詩中哀怨海樣深,青燈搔首夜沉沉。 一尊往慰風雨晚,莫管帶圍寬一眼。
jué lián cáo sān chǐ zhuó   biàn tài cāng shēng  
zǒu sòng jīn rán   gōng lìng zhì  
chūn huā qiū yuè qiān shǒu shī   céng kān liáo  
huáng kōng chán yòng   huī dòng tuō qín wèi huī  
qióng guǐ piān suí tiān xià shì   zài jié liǔ chē jūn dàn shì  
yīng mǎn 滿 zhù liù   yǒu zhú pín  
shī zhōng āi yuàn hǎi yàng shēn   qīng dēng sāo shǒu chén chén  
zūn wǎng wèi fēng wǎn   guǎn dài wéi kuān yǎn