和王司法雨中二首

宋代 楊萬里
無那詩愁著莫人,風顛雨急更昏昏。 登臨無地可散策,剝啄阿誰來扣門。 安得與渠呼玉酒,醉余同看落金盆。 齋廚索寞如懸罄,慚愧酸寒遣一尊。
shī chóu zhe rén   fēng diān gèng hūn hūn  
dēng lín sàn   zhuó ā shuí lái kòu mén  
ān jiǔ   zuì tóng kàn luò jīn pén  
zhāi chú suǒ xuán qìng   cán kuì suān hán qiǎn zūn