和王介甫明妃曲

宋代 司馬光
胡雛上馬唱胡歌,錦車已駕折橐駝。 明妃揮淚辭漢主,漢主傷心知奈何。 宮門銅環雙獸面,回首何時復來見。 自嗟不若往巫山,布袖蒿簪嫁鄉縣。 萬里寒沙草木稀,居延塞外使人歸。 舊來相識更無物,只有雲邊秋雁飛。 愁坐泠泠調四弦,曲終掩面向胡天。 侍兒不解漢家語,指下哀聲猶可傳。 傳遍胡人到中土,萬一佗年流樂府。 妾身生死知不歸,妾意終期寤人主。 目前美醜良易知,咫尺掖庭猶可欺。 君不見白頭蕭太傅,被讒仰藥更無疑。
chú shàng chàng   jǐn chē jià zhé tuó tuó
míng fēi huī lèi hàn zhǔ   hàn zhǔ shāng xīn zhī nài
gōng mén tóng huán shuāng shòu miàn   huí shǒu shí lái jiàn
jiē ruò wǎng shān   xiù hāo zān jià xiāng xiàn
wàn hán shā cǎo   yán sài wài shǐ 使 rén guī
jiù lái xiāng shí gèng   zhǐ yǒu yún biān qiū yàn fēi
chóu zuò líng líng diào 調 xián   zhōng yǎn miàn xiàng tiān
shì ér jiě hàn jiā   zhǐ xià āi shēng yóu chuán
chuán biàn rén dào zhōng   wàn tuó nián liú yuè
qiè shēn shēng zhī guī   qiè zhōng rén zhǔ
qián měi chǒu liáng zhī   zhǐ chǐ tíng yóu
jūn jiàn bái tóu xiāo tài   bèi chán yǎng yào gèng