和汪誠之韻

宋代 王炎
昏昏未必晦,昭昭未必明。 渾渾未必濁,漻漻未必清。 吾道本自貴,國爵亦可並。 所以魯素王,但欲比老彭。 嗟予久斂退,用志難崢嶸。 吾友暫蟠蟄,側耳春雷輟。 韞櫝足足豈刖,找鼎肩不頳。 鼓行當擅場,敵者誰為勍。 佇看慶多馬,為彼酌兕觥。 下視俗子陋,未識仁者榮。 譬如黃流污,寧涴皎月晶。 相期在無到,所急非小成。 頗恨會遇疏,未免鄙吝生。 大篇何舂容,雅思真和平。 知君培其根,許我擷其菁。 虛靜能養心,篤實可存誠。 此理君得之,底里期再傾。
hūn hūn wèi huì   zhāo zhāo wèi míng  
hún hún wèi zhuó   liáo liáo wèi qīng  
dào běn guì   guó jué bìng  
suǒ wáng   dàn lǎo péng  
jiē jiǔ liǎn tuì 退   yòng zhì nán zhēng róng  
yǒu zàn pán zhé   ěr chūn léi chuò  
yùn yuè   zhǎo dǐng jiān chēng  
háng dāng shàn chǎng   zhě shuí wèi qíng  
zhù kàn qìng duō   wèi zhuó gōng  
xià shì lòu   wèi shí rén zhě róng  
huáng liú   níng jiǎo yuè jīng  
xiāng zài dào   suǒ fēi xiǎo chéng  
hèn huì shū   wèi miǎn lìn shēng  
piān chōng róng   zhēn píng  
zhī jūn péi gēn   xié jīng  
jìng néng yǎng xīn   shí cún chéng  
jūn zhī   zài qīng