河魨

宋代 華岳
形容初不類魚蝦,偏稱蘆蒿與荻芽。 獨物可憐空怒腹,吃人無計漫聱牙。 子排金粟真堪畏,乳溜玉酥何足夸。 從此烹鮮督庖吏,只將鯰鱯假名它。
xíng róng chū lèi xiā   piān chēng hāo  
lián kōng   chī rén màn áo  
zi pái jīn zhēn kān wèi   liū kuā  
cóng pēng xiān páo   zhǐ jiāng nián jiǎ míng