和推官 其五

宋代 韓淲
得詩得雨百憂寬,散發林間久不冠。讀盡名章轉搔首,靜看檐溜落驚湍。
shī bǎi yōu kuān   sàn lín jiān jiǔ guān jǐn míng zhāng zhuǎn sāo shǒu jìng   kàn yán liù luò jīng tuān