和推官 其四

宋代 韓淲
雲連山色晚青蒼,雨激平疇土氣香。清入斷畦才汩沒,黃流別港又瀰茫。
yún lián shān wǎn qīng cāng   píng chóu xiāng qīng duàn cái huáng   liú bié gǎng yòu máng