和通判弟隨亨書感韻

宋代 柴望
風沙萬里夢堪驚,地老天荒只此情。 世上但知王蠋義,人間惟有伯夷清。 堂前歸燕春何處,花外啼鵑月幾更。 莫話淒涼當日事,劍歌淚盡血沾纓。
fēng shā wàn mèng kān jīng   lǎo tiān huāng zhī qíng  
shì shàng dàn zhī wáng zhú   rén jiān wéi yǒu qīng  
táng qián guī yàn chūn chǔ   huā wài juān yuè gèng  
huà liáng dāng shì   jiàn lèi jǐn xuè zhān yīng