和庭誨苦雨不出

宋代 黃庭堅
端居廣文舍,暑服似純綿。 綠竹塵蒙合,紅榴日炙蔫。 披襟風入幌,灑面雨連天。 莫借角巾墊,勤來坐馬韉。
duān guǎng wén shě   shǔ shì chún mián 綿  
zhú chén méng   hóng liú zhì niān  
jīn fēng huǎng   miàn lián tiān  
jiè jiǎo jīn diàn   qín lái zuò jiān