和田伯清見寄
可嘆人生有限身,終朝長是困囂塵。
向來每愧為人役,今日方能保我真。
幸有一丘堪避俗,何妨百歲作閒人。
更煩妙句相褒借,頓覺柴門暖似春。
kě
可
tàn
嘆
rén
人
shēng
生
yǒu
有
xiàn
限
shēn
身
,
zhōng
終
cháo
朝
cháng
長
shì
是
kùn
困
xiāo
囂
chén
塵
。
。
xiàng
向
lái
來
měi
每
kuì
愧
wéi
為
rén
人
yì
役
,
jīn
今
rì
日
fāng
方
néng
能
bǎo
保
wǒ
我
zhēn
真
。
。
xìng
幸
yǒu
有
yī
一
qiū
丘
kān
堪
bì
避
sú
俗
,
hé
何
fáng
妨
bǎi
百
suì
歲
zuò
作
xián
閒
rén
人
。
。
gèng
更
fán
煩
miào
妙
jù
句
xiāng
相
bāo
褒
jiè
借
,
dùn
頓
jué
覺
chái
柴
mén
門
nuǎn
暖
shì
似
chūn
春
。
。