和陶雜詩十一首

宋代 蘇軾
斜日照孤隙,始知空有塵。 微風動眾竅,誰信我忘身。 一笑問兒子,與汝定何親。 從我來海南,幽絕無四鄰。 耿耿如缺月,獨與長庚晨。 此道固應爾,不當怨尤人。
xié zhào   shǐ zhī kōng yǒu chén
wēi fēng dòng zhòng qiào   shuí xìn wàng shēn
xiào wèn ér zi   dìng qīn
cóng lái hǎi nán   yōu jué lín
gěng gěng quē yuè   cháng gēng chén
dào yīng ěr   dàng yuàn yóu rén