和陶雜詩十一首

宋代 蘇軾
真人有妙觀,俗子多妄量。 區區勸粒食,此豈知子房。 我非徒跣相,終老懷未央。 兔死縛淮陰,狗功指平陽。 哀哉亦何羞,世路皆羊腸。
zhēn rén yǒu miào guān   duō wàng liàng
quàn shí   zhī fáng
fēi xiǎn xiāng   zhōng lǎo huái wèi yāng
huái yīn   gǒu gōng zhǐ píng yáng
āi zāi xiū   shì jiē yáng cháng