和陶雜詩十一首

宋代 蘇軾
申、韓本自聖,陋古不復稽。 巨君縱獨欲,借經作岩崖。 遂令青衿子,珠璧人人懷。 鑿齒井蛙耳,信謂天可彌。 大道久分裂,破碎日愈離。 我如終不言,誰悟角與羈。 吾琴豈得已,昭氏有成虧
shēn hán běn shèng lòu      
jūn zòng   jiè jīng zuò yán  
suì lìng qīng jīn   zhū rén rén huái  
záo chǐ jǐng ěr   xìn wèi tiān  
dào jiǔ fēn liè   suì  
zhōng yán   shuí jiǎo  
qín de   zhāo shì yǒu chéng kuī