和陶怨詩示龐鄧

宋代 蘇軾
當歡有餘樂,在戚亦頹然。 淵明得此理,安處故有年。 嗟我與先生,所賦良奇偏。 人間少宜適,惟有歸耘田。 我昔墮軒冕,毫釐真市廛。 困來臥重裀,憂愧自不眠。 如今破茅屋,一夕或三遷。 風雨睡不知,黃葉滿枕前。 寧當出怨句,慘慘如孤煙。 但恨不早悟,猶推淵明賢。
dāng huān yǒu   zài tuí rán
yuān míng   ān chǔ yǒu nián
jiē xiān sheng   suǒ liáng piān
rén jiān shǎo shì   wéi yǒu guī yún tián
duò xuān miǎn   háo zhēn shì chán
kùn lái chóng yīn   yōu kuì mián
jīn máo   huò sān qiān
fēng shuì zhī   huáng mǎn 滿 zhěn qián
níng dāng chū yuàn   cǎn cǎn yān
dàn hèn zǎo   yóu tuī yuān míng xián