和陶淵明貧士詩七首

唐代 唐彥謙
貧賤如故舊,少壯即相依。中心不敢厭,但覺少光輝。 向來乘時士,亦有能奮飛。一朝權勢歇,欲退無所歸。 不如行其素,辛苦奈寒飢。人生系天運,何用發深悲。 我居在窮巷,來往無華軒。辛勤衣食物,出此二畝園。 薤菘郁朝露,桑柘浮春煙。以茲亂心曲,智計無他奸。 擇勝不在奢,興至發清言。相逢樵牧徒,混混誰愚賢。 松風四山來,清宵響瑤琴。聽之不能寐,中有怨嘆音。 旦起繞其樹,磈砢不計尋。清陰可敷席,有酒誰與斟。 由來大度士,不受流俗侵。浩歌相倡答,慰此霜雪心。 中年涉事熟,欲學唾面婁。逡巡避少年,赴穢不敢酬。 旁人吁已甚,自喜計慮周。微勞消厚疚,殘辱勝深憂。 從知為下安,處上反無儔。人生各有志,勇懦從所求。 古人重畎畝,有祿不待干。德成祿自至,釋耒列王官。 不仕亦不貧,本自足饔餐。後世恥躬耕,號呼脫饑寒。 我生千祀後,念此愧在顏。為農倘可飽,何用出柴關。 村郊多父老,面垢頭如蓬。我嘗使之年,言語不待工。 古來名節士,敢望彭城龔。有叟誚其後,更恨道不通。 鄙哉譊譊者,為隘不為通。低頭拜野老,負米吾願從。 去年秋事荒,販糴仰鄰州。健者道路間,什百成朋儔。 今年漸向熟,庶幾民不流。書生自無田,與眾同喜憂。 作詩勞鄰曲,有倡誰與酬。亦無采詩者,此修何可修。
pín jiàn jiù   shào zhuàng xiāng zhōng xīn gǎn yàn   dàn jué shǎo guāng huī
xiàng lái chéng shí shì   yǒu néng fèn fēi zhāo quán shì xiē   tuì 退 suǒ guī
xíng   xīn nài hán rén shēng tiān yùn   yòng shēn bēi
zài qióng xiàng   lái wǎng huá xuān xīn qín shí   chū èr yuán
xiè sōng zhāo   sāng zhè chūn yān luàn xīn   zhì jiān
shèng zài shē   xīng zhì qīng yán xiāng féng qiáo   hùn hùn shuí xián
sōng fēng shān lái   qīng xiāo xiǎng yáo qín tīng zhī néng mèi   zhōng yǒu yuàn tàn yīn
dàn rào shù   wěi luǒ xún qīng yīn   yǒu jiǔ shuí zhēn
yóu lái shì   shòu liú qīn hào xiāng chàng   wèi shuāng xuě xīn
zhōng nián shè shì shú   xué tuò miàn lóu qūn xún shào nián   huì gǎn chóu
páng rén shèn   zhōu wēi láo xiāo hòu jiù   cán shèng shēn yōu
cóng zhī wéi xià ān   chù shàng fǎn chóu rén shēng yǒu zhì   yǒng nuò cóng suǒ qiú
rén zhòng quǎn   yǒu 祿 dài gàn chéng 祿 zhì   shì lěi liè wáng guān
shì pín   běn yōng cān hòu shì chǐ gōng gēng   hào tuō hán
shēng qiān hòu   niàn kuì zài yán wèi nóng tǎng bǎo   yòng chū chái guān
cūn jiāo duō lǎo   miàn gòu tóu péng cháng shǐ 使 zhī nián   yán dài gōng
lái míng jié shì   gǎn wàng péng chéng gōng yǒu sǒu qiào hòu   gèng hèn dào tōng
zāi náo náo zhě   wèi ài wéi tōng tóu bài lǎo   yuàn cóng
nián qiū shì huāng   fàn yǎng lín zhōu jiàn zhě dào jiān   shén bǎi chéng péng chóu
jīn nián jiàn xiàng shú   shù mín liú shū shēng tián   zhòng tóng yōu
zuò shī láo lín   yǒu chàng shuí chóu cǎi shī zhě   xiū xiū