和陶詠二疏韻

宋代 吳芾
世人耽寵榮,往往麾不去。日已迫桑榆,馳騖方成趣。 誰肯急流中,便作冥鴻舉。屈指數哲人,在昔獨疏傅。 萬口共稱賢,餞送塞歸路。天子亦嘉之,賜金示優顧。 淵明作此詩,端欲迷者悟。我觀二疏高,豈無子孫慮。 揮金以自娛,益表清節著。
shì rén dān chǒng róng   wǎng wǎng huī sāng chí   fāng chéng    
shuí kěn liú zhōng   biàn 便 zuò míng hóng zhǐ shù zhé rén zài   shū    
wàn kǒu gòng chēng xián   jiàn sòng sāi guī tiān jiā zhī   jīn shì yōu    
yuān míng zuò shī   duān zhě guān èr shū gāo   sūn    
huī jīn   biǎo qīng jié zhù