和陶輓詩 其二

近現代 添雪齋
層雨冬之初,天地若宏觴。木葉起未起,郁噎冷然嘗。 一別已如死,萬別俟我傍。寒極可灼心,光音失其光。 赤楓濃於血,夜城若鬼鄉。何人秉燭思,千年尤未央。
céng dōng zhī chū   tiān ruò hóng shāng wèi   lěng rán cháng
bié   wàn bié bàng hán zhuó xīn   guāng yīn shī guāng
chì fēng nóng xuè   chéng ruò guǐ xiāng rén bǐng zhú   qiān nián yóu wèi yāng