和陶桃花源

宋代 蘇軾
凡聖無異居,清濁共此世。 心閒偶自見,念起忽已逝。 欲知真一處,要使六用廢。 桃源信不遠,杖藜可小憩。 躬耕任地力,絕學抱天藝。 臂雞有時鳴,尻駕無可稅。 苓龜亦晨吸,杞狗或夜吠。 耘樵得甘芳,齕齧謝炮製。 子驥雖形隔,淵明已心詣。 高山不難越,淺水何足厲。 不如我仇池,高舉復幾歲。 從來一生死,近又等痴慧。 蒲澗安期境,羅浮稚川界。 夢往從之游,神交發吾蔽。 桃花滿庭下,流水在戶外。 卻笑逃秦人,有畏非真契。
fán shèng   qīng zhuó gòng shì  
xīn xián ǒu xiàn   niàn shì  
zhī zhēn chù   yào shǐ 使 liù yòng fèi  
táo yuán xìn yuǎn   zhàng xiǎo  
gōng gēng rèn   jué xué bào tiān  
yǒu shí míng   kāo jià shuì  
líng guī chén   gǒu huò fèi  
yún qiáo gān fāng   niè xiè páo zhì  
zi suī xíng   yuān míng xīn  
gāo shān nán yuè   qiǎn shuǐ  
chóu chí   gāo suì  
cóng lái shēng   jìn yòu děng chī huì  
jiàn ān jìng   luó zhì chuān jiè  
mèng wǎng cóng zhī yóu   shén jiāo  
táo huā mǎn 滿 tíng xià   liú shuǐ zài wài  
què xiào táo qín rén   yǒu wèi fēi zhēn